Nhìn vào tác phẩm này, tôi thấy rõ khoảng thời gian tôi đã trải qua. Nó không chỉ là mực, là màu, mà là một khoảnh khắc tâm hồn.
Thật lòng mà nói, cái nền đen thăm thẳm này chính là những ngày tháng tôi chìm trong bế tắc, là những lúc tâm tà (như sự ghen tỵ, nỗi thất vọng về bản thân, hay cơn giận muốn bùng nổ) chiếm lĩnh lý trí. Đó là năng lượng hỗn loạn, giằng xé bên trong, nơi tôi cảm thấy mình bị cô lập và lạc lối. Nó dày đặc, u tối, như không bao giờ kết thúc.
Nhưng trong khoảnh khắc đó cái khoảnh khắc tôi cầm cọ lên và bắt đầu vẩy những vệt sáng trắng, hồng này chính là lúc tôi tìm thấy tia hy vọng.
Những đường nét mỏng manh, tự phát ấy, chúng chính là lương tri của tôi. Chúng là cái Phật Tính mỏng manh không cho phép tôi hoàn toàn đầu hàng bóng tối. Chúng là cái giây phút tôi khựng lại trước khi thốt ra một lời cay độc, hay trước khi đưa ra một quyết định sai lầm. Chúng le lói, nhưng lại cực kỳ kiên cường, cố gắng xé toạc lớp màu đen dày đặc.
Cái hành động tôi kéo những vệt sáng này ngang qua nền đen chính là hành động của Chánh Niệm. Đó là lúc tôi nhìn thẳng vào cơn giận, vào nỗi sợ hãi của mình, và nói: “Tôi thấy bạn. Tôi biết bạn ở đó, nhưng bạn không phải là tôi.”
Bức tranh này là bằng chứng rằng, dù tâm hồn tôi có hỗn loạn đến đâu, dù Vô Minh có lớn đến mức nào, thì Ánh Sáng Tỉnh Thức vẫn luôn tồn tại. Tôi không cần phải đi tìm nó đâu xa. Nó đã nằm sẵn trong từng nét cọ, trong từng nhát màu tôi đã dũng cảm đặt xuống.
Và tôi sẽ trân trọng, nuôi dưỡng từng vệt sáng mong manh này, để nó không chỉ le lói mà sẽ rực cháy, dẫn dắt tôi đi qua những đêm đen tiếp theo.
